Như đã biết ở các phần trước, phóng sinh là việc làm vô cùng ý nghĩa, bởi thông qua hành động động ấy chúng ta đã giải cứu những con vật và kết duyên chúng với Phật pháp.

Nhưng để những công đức phóng sinh được viên mãn và không bị mất đi khi phóng sinh, chúng ta nên thực hành xây dựng những thái độ đúng đắn khi phóng sinh. DaquyVietnam trích bài từ nhóm Hoa Sen Trên Lửa xin chia sẻ với các bạn những thái độ cần có như sau:

1. KHÔNG BÁM CHẤP, HÃY LÀM MỘT CÁCH TỰ NHIÊN

Chúng ta nên nghĩ: Việc phóng sinh không có gì đặc biệt, nó là một hành động tự nhiên như khi một người tốt thấy người khác cần giúp đỡ thì sẽ giúp đỡ. Tôi làm việc này một cách hoàn toàn tự nhiên không hề bám chấp, tôi không làm nó để lấy công đức cho riêng mình mà tôi làm nó đơn giản là một việc tốt cho người khác đang cần nó.

Khi công đức được sinh ra chúng ta không nên chỉ muốn giữ cho riêng mình, mà sẽ hồi hướng cho sự hạnh phúc và giác ngộ cho chính chúng ta và tất cả các chúng sinh. Và cũng nhờ đấy mà hành động phóng sinh còn giúp chúng ta tăng trưởng vị tha và tình yêu thương.

2. KHÔNG GHEN TỴ

Đôi khi ta cảm thấy gợn trong lòng khi nghe thấy một người khác phóng sinh số lượng nhiều hơn, hoặc khi mọi người đi phóng sinh còn mình có việc bận không đi được. Ta cảm thấy mình bị thua kém.

Trong Kinh Phật có viết rằng: Nếu một người vừa làm điều tốt mà chỉ cần chúng ta cảm thấy khó chịu hoặc ghen tị với họ hoặc với hành động ấy của họ thì chúng ta cũng sẽ bị tổn hại một lượng công đức bằng với công đức vừa được sinh ra do hành động tốt của họ.

Ngược lại nếu chúng ta cảm thấy thật sự hoan hỉ khi nghe thấy ai đó làm điều tốt thì chúng ta cũng có một lượng công đức bằng lượng công đức họ tạo ra thông qua hành động tốt ấy.

Hiểu những điều này chúng ta nên tập hoan hỉ khi thấy người khác làm việc tốt. Có nhiều cách để hoan hỉ cho người khác, một trong cách đó là nghĩ rằng: việc họ làm là một việc lợi lạc vì sẽ có nhiều con vật hơn được kết duyên với Phật Pháp, có cơ hội tu hành dẫn đến giác ngộ và giải thoát.

3. KHÔNG KHOE KHOANG

Thường sau khi đi phóng sinh, mỗi người đều cảm thấy một sự hài lòng, thỏa mãn vì “Tôi đã làm một việc tích tập nhiều công đức”. Rồi sau đấy là tự hào, khoe khoang với người khác.

Nhưng đấy là một suy nghĩ sai lầm, khoe khoang sau khi làm một việc tốt là một thái độ không đúng, theo quan điểm nhà Phật. Chúng ta không nên như vậy và hãy cảnh giác với những suy nghĩ khoe khoang cao ngạo vì phóng sinh là một hành động thiện lành giúp tăng trưởng lòng vị tha, vì hạnh phúc của những chúng sinh khác. Nếu phóng sinh để chứng tỏ tôi hơn người khác thì sẽ khiến cho mục đích của việc phóng sinh không còn nguyên vẹn. Và tệ hơn việc khoe khoang có thể làm công đức bị mất đi nếu chúng ta chưa kịp hồi hướng cho hạnh phúc và bình an của các chúng sinh khác.

Bạn hãy xem phóng sinh là một việc tốt tự nhiên, nên làm như bao việc tốt bình thường khác.

Thấy điều chi có ích,
Lặng lẽ làm, rồi đi.
Chỉ thế thôi, bạn nhé!

4. KHÔNG PHÁN XÉT

Trong buổi lễ phóng sinh thường rất đông người, nhiều lứa tuổi, nhiều tầng lớp khác nhau… Bạn có thể không vừa ý, khó chịu khi ai đó hành xử không theo ý mình: Nói to, để điện thoại khi làm lễ…

Khi có cảm xúc như thế, để không bị những suy nghĩ phán xét ảnh hưởng, bạn cứ tiếp tục tập trung vào không khí trang nghiêm của buổi lễ, vào sự hướng dẫn của người dẫn dắt, tai lắng nghe tiếng đọc tụng của chính mình cho đến khi hoàn thành buổi phóng sinh.

Sau buổi phóng sinh bạn có thể tập để thông cảm với những người mà bạn nghĩ đã làm cho mình khó chịu. Bạn có thể tập bằng cách nghĩ rằng họ cũng muốn làm điều tốt cho buổi phóng sinh, nhưng vì có thể họ có một nỗi lo nào đấy trong lòng mà quên tắt âm thanh điện thoại, vì một lý do khách quan nào đấy mà họ nói lớn tiếng… chứ thật tâm họ không cố ý muốn làm phân tâm mọi người. Sau đó bạn chúc thầm đến họ, chúc họ trong những lần sau sẽ thuận lợi hơn, chúc họ bình an.

 

Nguồn: nhóm Hoa Sen Trên Lửa

DaquyVietnam,

tài liệu đá quý
0 replies

Leave a Reply

Want to join the discussion?
Feel free to contribute!