Trên khuôn mặt khi nghiên cứu (diện mạo) tướng mặt. Các tướng thuật gia Á Châu cũng đều đề xướng việc xem xét các gò.

Biện lý ngũ nhạc – năm gò.

Vậy các gò – nhạc này trong tướng lý có ý nghĩa gì? Tại sao đã chia các khu vực, tiểu khu, các cung rồi còn đề cập đến ngũ nhạc (năm gò) trên khuôn mặt.

Với các tiểu khu thiết tưởng đã đủ chi tiết lắm trong (diện mạo) tướng mặt. Nơi các khu vực và tiểu khu cùng 12 cung (tương ứng 12 cung tử vi) của một con người, ở đó nó thể hiện hình tướng, nói rõ lành, dữ (cát, hung) các vấn đề chính của cuộc sông của một cá thể rồi còn gì. Thế mà các tướng thuật gia còn đưa thêm (ngũ nhạc) năm gò vào.

Đó là khi không xem tỉ mỉ 12 cung và các tiểu khu một cách chu đáo. Hay khi họ còn có điều nghi hoặc “minh minh chi chung” (còn mơ hồ) thì phải cần đến (ngũ nhạc) năm gò. Có thêm năm gò thì như một đơn thuốc chữa bệnh vậy. Cũng chỉ có một chứng bệnh thôi mà vẫn cần nhiều vị thuốc, ví dụ như độc vị (đơn thuốc có 1 vị – độc thang sâm); có 2 vị; có 4 vị (tứ quân, tứ bổ) rồi 6 vị (lục vị); có bát vị (tám vị); có thập toàn đại bổ (mười vị) v.v… Như thế đấy chữa một bệnh (theo về mặt y lý phải có đủ: Quân, sứ, thần. Quân để diệt (tả), sứ để dẫn. Thần để chủ đạo). Có như vậy mới hoàn tất việc chủ trị một bệnh cảnh có kết quả.

Trong tướng lý, nếu xem tướng mặt thì cũng phải xem đủ: chủ đạo là khuông hình. Các biểu lý là cung, gò, sắc khí, các đình, các giác quan. Những bộ phận này hợp lại để nói lên một tướng mặt (diện mạo) hoàn chỉnh, biểu đạt cho ta những thông tin tin cậy, có thể tin được. Giông như một đơn thuốc có nhiều vị cũng chỉ để chữa cho một bệnh cảnh mới hiệu quả. Và cần xem các phần của một (diện tướng) tướng mặt để biết quý, ngu, hiền, ác ở đó.

Các gò và vị trí cùng thông tin.

Các gò (các nhạc) (Việt hóa cho dễ hiểu)

Nam nhạc – gò Nam (gò ở phần Trên của khuôn mặt)

Trung nhạc – gò Giữa (gò ở Giữa mặt)

Tây nhạc – gò Tây (gò ở phía Tây khuôn mặt)

Đông nhạc – gò Đông (gò ở phía Đông khuôn mặt)

Bắc nhạc – gò Bắc (gò ở phần Dưới khuôn mặt)

ngũ nhạc trên khuôn mặt

Ba tài và Năm gò (ngũ nhạc), sáu phủ:

  1. Gò giữa (trung nhạc)
  2. Gò tây (tây nhạc)
  3. Gò đông (đông nhạc)
  4. Gò nam (nam nhạc)
  5. Gò bắc (bác nhạc)
  6. Hai Thượng phủ thiên thương
  7. Hai Phủ lưỡng quyền
  8. Hạ phủ xương má
  1. Trung tài
  2. Trái, phải tài

* Chú ý:

Nam nhạc – gò Nam lại ở giữa trán.

Bắc nhạc – gò Bắc thì lại ở cằm.

Tam tài ba khu vức thể hiên của cải, phúc lộc trong cuộc đời

  1. Khu trung tài – Khu chỉ có của cải trong cuộc đời
  2. Khu trái phải tài – Khu chỉ bổng lộc trong đời.
  3. Khu địa các tài – Khu chỉ của cải nhà cửa điền trang

Việc đặt vị trí như vậy là có ý nghĩa riêng của nó. Và việc chỉ có ngũ nhạc – năm gò cũng là có cái lý của nó vậy chứ không phải tùy tiện, hay các tướng thuật gia bày vẽ ra thế. Việc chỉ đặt năm gò thôi là theo quan niệm Địa lý phong thủy thì các phương vị tiềm chứa cát hung (lành dữ). Địa lý phong thủy không chỉ có 4 phương vị chính: Đông, Tây, Nam, Bắc mà còn có tám hướng. Giá trị phương hướng chính của thuật phong thủy đó là Bắc, Đông Bắc; Đông và Đông Nam; Nam và Tây Nam; Tây và Tây Bắc. Để chính xác thêm nữa, khi đánh giá hướng (nhà, mồ mả, các công trình xây dựng, kiến trúc) những phong thủy gia còn kể đến 24 phương vị có ý nghĩa mà tổng vĩ độ bằng 360° nữa.

Về mặt tướng lý, các học giả chỉ liên hệ với âm dương ngũ hành và địa lý phong thủy mà quy nạp thành ngũ nhạc (năm gò) chính. Nó phù hợp với 4 phương về mặt địa lý phong thuỷ và khu trung ương (trung nhạc – gò giữa) để phù hợp với Ngũ hành: Kim, Mộc, Thuỷ, Hỏa, Thổ, đủ để diễn đạt hình tướng và tại sao Nam Nhạc (gò Nam) lại ở vị trí trên trán. Nhẽ ra ở đó phải là Bắc gò. về khía cạnh này nó liên quan tới thuật phong thủy. Kim La bàn chỉ Nam được chỉ vào nơi gọi là “Ao Trời” (Thiên cấn) mà Ao Trời nằm ở phương Bắc gần sao Bắc Cực.

Như vậy trong thực tế nó vẫn là Bắc phương, ở Tướng Lý là phía trên – đầu (thiên). Cực Bắc rồi và Nam nhạc ở trán, gần Bắc cực – đầu – Thiên là hợp lý. Nam Nhạc (gò Nam) ở chính “Ao Trời”, nơi chứa đựng trí tuệ, ngôn ngữ. Nó còn hợp lý về mặt giải phẫu học hiện đại. Thật là trí lý. Khi chưa có đủ kiến thức để nhận biết thì thấy mọi cái đều mơ hồ, khó hiểu và cho là nhảm nhí. Các học giả xưa nay ngồi nơi kín đáo, tĩnh lặng để suy nghĩa mới có thể cặn kẽ và thấu đáo được như vậy.

Bốn phương và thiên bàn (khu trung tâm) là sự phân bố không hề võ đoán. Nó chẳng những phù hợp về mặt hình thể khuôn mặt: Mũi ở giữa khuôn mặt và như vậy khu vực mũi và mặt là Trung Nhạc (gò giữa) mà gò giữa còn tương hợp với địa bàn trong khoa thuật số Tử Vi.

Theo ngũ hành là hành Thổ. Còn lại bôn hành: thì Tây nhạc (gò Tây) thuộc Kim. Đông nhạc thuộc Mộc. Nam nhạc (gò Nam) thuộc Hỏa và Bắc Nhạc (gò Bắc) thuộc thủy. Tính thông nhất trong các khoa thuật số, địa lý phong thủy, dịch, lý, bát quái và tướng thuật là mật thiết. Đó là từ lý thuyết rất cơ bản Âm dương, Ngũ hành là nền tảng suy luận và biện giải cho những khoa thuật huyền học trên. Cũng dựa vào bản chất của Ngũ hành, các tướng thuật gia dự báo bản lĩnh của các tướng mạo từng Nhạc (gò).

Vị trí các Nhạc (gò) và thông tin dự báo: Tại sao nói thông tin dự báo là từ những dữ kiện, ta có và thuyết lý đã thông, ta sẽ đưa ra những nhận xét hợp tình, hợp lý. Như khoa khí tượng dựa vào những chuyển động của các luồng khí, mà “tượng” của “khí” là “mây” để dự báo thời tiết vậy.

bát học đường

Nam Nhạc – gò Nam nằm ở giữa trán, nó bao trùm cung quan lộc, bao trùm cả tam phụ học đường:

Học đường cao minh – khu trí tuệ thông đạt.

Học đường cao quảng – khu trí tuệ sâu rộng.

Học đường lộc – khu trí lộc.

Trong thuyết tứ học đường (bốn học đường) và bát học đường (tám học đường), nói về học thức của một con người.

Như vậy Nam nhạc – gò Nam nơi chứa đựng trí thức của một người. Nó đúng là “thiên cấn” – ao trời lưu đọng trí tuệ. Mà đã là nơi của trí tuệ phải đến từ việc “học hành ” trau dồi (Hậu Thiên) còn về vật chất (to, nhỏ, lớn, bé) là vốn được định hình từ trong bầu thai cho đến khi định tướng (Tiên Thiên).

Nơi cùng đồng thời được “học” và còn được tiếp tục nhận tri thức (thiên năng) từ vũ trụ qua thóp đến 2 tuổi đời. Như vậy về tướng lý và thông tin cụ thể là:

Nam Nhạc – gò Nam: Đầy đặn, ngay ngắn, sáng sủa thì tôt, có tài lộc, tài là trí tuệ rồi dào, tước chức cao và đương nhiên bổng lộc cao – cung quan lộc.

Nam Nhạc – gò Nam: Vẹt, méo thì thiểu năng, tài sản bị phát tán, khuynh bại.

Bắc Nhạc (gò Bắc) nằm ở khu cằm; nói khu cằm là cả một vùng cằm. Nơi đây thuộc cung nhà đất (điền trạch).

Hợp lý vì cằm thuộc khu vực dưới (hạ đình). Khu vực dưới là đất (khôn) chỉ về điền địa. Vì vậy gò Bắc thuộc quẻ Khôn tính chất nhu (theo nghĩa dịch quẻ Khôn ba hào đứt suy ra hai phần nhà cửa và đất đai).

Sự cân đối trong quẻ dịch như vậy là rõ ràng, tướng lý đề cập tới sự hài hòa, sâu rộng. Cho nên:

Gò Bắc – Bắc Nhạc mà hẹp, nhọn thì cuộc đời không thành đạt, hèn kém kéo theo vật chất yếu kém.

Đông Nhạc – gò Đông nằm ở phía Đông của khuôn mặt (bên trái), nằm dưới gò má trái ngang cánh mũi trái. Phương Đông thuộc hành Mộc thể hiện sự sông và sức sông.

Trong Dịch số, phương Đông thuộc dương mà con người sông được nhờ Âm Dương hài hòa. Âm Dương m à không cân bằng thì sinh bệnh. Khi Dương thoát hết thì chết. Quẻ Dịch thuộc Chấn Hào một liền hào 2 và 3 đứt; ngụ ý một sinh thành (tiên thiên). Hào 2 và hào 3 nhu động (hậu thiên) sự biến động không ngừng như sấm chớp là đặc trưng của sự sông. Vì vậy mà khi sự biến động đến cùng cực, hai trạng thái xen lẫn: Sinh và diệt cùng tồn tại, tạo nên sự phát triển nhưng cũng đồng thời đi đến huỷ bỏ.

Từ đó Gò Đông – Đông Nhạc thể hiện sức sống của một người chỉ thọ, yểu, mạnh, yếu.

  • Gò Đông – Đông Nhạc mà cao cân xứng với Tây Nhạc (gò Tây) thì trường thọ (ngoài 70 tuổi gọi là trường thọ).
  • Gò Đông – không cao, phần dưới má mà hóp thì yểu tướng.
  • Gò Đông mà lệch với gò Tây thì yếu hay đau ốm.
  • Gò Đông cân đôd với gò Tây thì thọ (ngoài 70 là gọi thọ).

*Người xưa như nhà thơ Đỗ Phủ sông ở thời đại nhà Đường Trung Quốc (618 – 906). Tương đương thời Mai Thúc Loan và Phùng Hưng ở Việt Nam đã viết “Nhân sinh thất thập cổ lai hy” (ý rằng người có thể sống tới bảy mươi tuổi đã là điều ước mong rồi). Hồ Chí Minh đã trích dịch rằng: “Người thọ bảy mươi xưa nay hiếm ”, ở trong Di chúc của Người. Tất nhiên chữ “nay” ở đây không có nghĩa kéo dài đến giờ chữ “nay” là ở thời điểm Hồ Chủ Tịch còn sông. Minh chứng điều này đã được Người nói thêm “… nay tôi đã ngoài bảy mươi, đã thuộc lớp người xưa nay hiếm ”. Người cho rằng, Người Việt thế là đã hiếm. Vậy, ngày nay khi cuộc sống của người Việt Nam đã khá, kéo theo tuổi thọ dài thêm. Nghĩa là khoảng trên 75 là thọ, ngoài 80 tuổi, 90 tuổi là thượng thọ. Như vậy thượng thọ 80 tuổi, 90 tuổi vào lớp người hiếm và bây giờ sông tới 90 – 100 tuổi người ta mới mong ước.

Tóm lại, Đông Nhạc – gò Đông mà cao đầy cân đôi với Tây Nhạc – gò Tây mới tốt, khỏe, thọ.

Tây Nhạc – gò Tây đóng ở dưới gò má tay phải (gọi Gò là đúng vì nổi cao lên).

Gò Tây (gò phía Tây mặt) cân cân đối với gò Đông đẽ bố sung cho gò Đông. Nó như 2 tay, đôi mắt vậy. Nếu một trong hai bên cân đôi thì hoạt động như nhau. Nếu một bên kém thì không được như ý.

Trung Nhạc (gò Giữa) nằm ở sống mũi. Đây là nơi cao nhất của khuôn mặt. Nó là “địa b àn ” trong lý thuyết tử vi – mệnh sei và thuộc hành Thổ. Nó tượng trưng cho tài vật.

Khu trung tâm là nơi quan trọng của khuôn mặt. Là gò cao nhất trong khuôn m ặt mới hợp lý, đúng chức năng và phù hợp Âm Dương, Ngũ Hành.

Trung tâm mà đẹp, cao ráo, sáng sủa mới tránh được mọi biến cố, nạn tai. Nói liên quan tới Ngũ quan và các tiểu khu thuộc tài lộc, tật ách – cung tật bệnh và cung của cải.

Trung khu mà không nổi gò (nghĩa là sông mũi không nổi rõ) rõ ràng là không đẹp. Người Việt Nam sông mũi cao vừa, gò cao trung bình chiếu đại đa số. Quan niệm “mũi tẹt, da vàng” là cách miệt thị của bọn đế quốc phương Tây xưa, bởi họ so sánh với dân tộc họ.

Họ quên rằng nhân chủng học chỉ ra rằng các tộc người sông ở vùng cận nhiệt đới và nhiệt đới vì khí hậu nóng nên mũi không cần dài rộng (quá to khoang mũi để làm nóng không khí trước khi vào phổi nhằm bảo vệ phổi luôn ấm). Mà người ta chỉ cần mũi ngắn là đủ sưởi nóng và làm ẩm không khí vào phổi. Người Âu Mỹ thì khác, họ phải cần mũi to dài.

Nói như vậy, về mặt tướng lý thì ta lấy chuẩn của dân tộc Việt Nam để đánh giá gò giữa thế nào là cao và thế nào là thấp. Khi gò giữa cao nhất trong khuôn mặt thì được coi là cao. Tat nhiên là với ai cũng vậy.

Gò giữa mà cao (theo quan niệm trên) thì đẹp sáng, nhuận thì khá, ít tai nạn.

Gò giữa mà thấp thì kém sức.

Gò giữa mà quá thấp thì xấu.

DaquyVietnam,

tài liệu đá quý
0 replies

Leave a Reply

Want to join the discussion?
Feel free to contribute!